Lịch sinh hoạt hè – 2013!!!

Về việc sinh hoạt hè sắp tới của CLB. BCN sẽ sắp xếp lịch sinh hoạt hè sẽ cùng với lịch tập của nhóm HLV. Những thành viên nào ở Đà Nẵng hoặc hè này ở lại Đà Nẵng có thể sắp xếp và tham gia tập huấn cùng với nhóm HLV luôn. Nội dung sinh hoạt ngoài những kĩ năng truyền tin thì còn có những kĩ năng đoàn hội khác phong phú hơn. Đây là dịp tốt để mọi người trong CLB có thể nâng cao và biết thêm nhiều kĩ năng khác. Lịch sinh hoạt sẽ là tất cả các ngày trong tuần, sắp xếp được ngày nào thì lên ngày đó. Bắt đầu từ chủ nhật tuần này ngày 30/6/2013. Hi vọng mọi người sẽ sắp xếp thời gian để có thể tham gia.

Thông báo chương trình chia tay thành viên khóa 09 ra trường và chương trình Mít – tow, Mít – sờ và cu – pồ của CLB DKS

Như mọi năm CLB chúng ta sẽ phải chia tay các thành viên ra trường và năm nay sẽ là khóa 09. Việc tổ chức lần này sẽ là 1 buổi tiệc nhỏ qua đêm tại quán Cafe N & M tại đường Nguyễn Khuyến thời gian sẽ là vào ngày 25/5/2013 vào lúc 18h tại quán CAFE N & M. Cùng với việc tổ chức tiệc chia tay sẽ là cuộc thi Mít – tơ, Mít – sờ và cặp đôi hoàn hảo của CLB DKS. Đây là cuộc thi được tổ chức rộng rãi cho các thành viên CLB có thể tham gia từ đơn nam ( Mít – tơ ), Đơn nữ ( Mít – sờ ) và đôi nam nữ ( cu – pồ ).

Đặc biệt là khuyến khích các thành viên khóa 12 và đặc biệt là các thành viên khóa 09 tham gia thi chương trình này ( biết rằng các thành viên 09 đang bận làm luận văn tốt nghiệp nhưng nếu có thể hãy đăng kí tham gia để có 1 kỉ niệm đẹp trong ngày này ). Cuộc thi sẽ gồm có 4 phần thi là:

– Ứng xử Sư Phạm.

– Trang phục học đường.

– Tài năng.

– Trang phục dạ hội.

Các thành viên đăng kí tham gia thi và thi tài năng sẽ đăng kí tại chị Ngọc chủ nhiệm qua số điện thoại 01659032475. Thời gian tổ chức sẽ còn có nhưng thay đổi tùy thuộc vào thời gian bảo vệ khóa luận tốt nghiệp của khóa 09 nên mọi người cố gắng cập nhật thông tin trên diễn đàn của CLB. Hi vọng mọi người cố gắng sắp xếp thời gian tham gia chương trình lần này để chương trình có thể thành công tốt đẹp. Thân ái!

Tình yêu không ép buộc

Tôi yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Đó là ngày đầu tiên tại ký túc xá, em đang tìm kiếm cái gì đó trên sân, nhìn bộ dạng em lúc đó thật buồn cười, tôi đã ấn tượng bởi một cô bé hồn nhiên. Lần thứ 2 tại lễ hội Halloween ở trường, tôi chết lặng khi xem em nhảy, đó là một cô gái trẻ trung, đẹp dịu dàng. Rồi bất ngờ tôi gặp lại em tại thư viện, chúng tôi nhanh chóng làm quen, cảm giác khi bên em thật ấm áp, ngọt ngào nhưng sâu trong đôi mắt em vẫn ẩn giấu một nỗi buồn miên man.
Chúng tôi đi phượt ngay trong thành phố quen thuộc này, leo lên những tầng cao nhất các tòa nhà, ngắm thành phố sôi động đang đổi thay từng ngày, vẽ trộm lên những bức tường trong hầm, trên nóc ký túc xá… cứ như thế cuộc sống của tôi như được phủ lên bởi một chiếc áo khoác nhiều màu. Cho đến khi, tôi nói: “Anh yêu em”. Em nhìn tôi rồi lẳng lặng bỏ đi không nói lời nào. Tôi trân trân như tượng nhìn bóng em khuất dần. Có phải vì tôi nói yêu em quá dễ dàng, nên em lẳng lặng quay đi không nói một lời?
Nghĩ rằng em cần một thời gian để suy nghĩ, tôi có thể đợi bằng cả cuộc đời này, vì em là người tôi yêu, tôi từng yêu nhiều nhưng những thứ tình cảm đó chỉ thoáng qua, không cảm xúc cho đến khi gặp em.
Khi tất cả niềm tin đánh mất theo mối tình đầu ngây ngất, khờ dại của một thời tuổi trẻ nông nổi, tôi buông mình theo dòng đời, tình yêu với tôi như việc khoác lên mình những chiếc áo mới, không quan trọng có vừa hay không. Chỉ cần ai đó sẵn sàng dành thời gian cùng tôi những đêm cô đơn, ngồi bên tôi mỗi khi tôi buồn, đó sẽ là một chiếc áo mới cho tôi.
Em thay đổi tôi, không còn những đêm ngây ngất men say trong bar, không còn muốn buông mình theo dòng đời, tôi muốn sống, phải, tôi muốn cùng em đi đến hết cuộc đời này. Em đã thắp lên mọi hy vọng trong tôi, mỗi khi em cười mọi vật quanh tôi như bừng sáng, cảm ơn em đã sưởi ấm con tim đã băng giá này.
Trái tim tôi rung lên mạnh mẽ khi bên em, tình yêu tôi nồng nàn, đam mê.

Giá như em thấy gương mặt tôi lúc này, mỉm cười hạnh phúc khi xem lại những bức ảnh chụp chung của hai đứa.

Đã hơn 1 tuần, tôi vẫn chờ một câu trả lời. Rồi, em điện cho tôi “Em xin lỗi…tut..tut…tut”. Cuộc gọi ngắn gọn, cũng là 3 từ, 8 chữ cái, 1 câu nói nhưng không phải những từ tôi đang mong đợi. Tôi không tin vào tai mình nữa vì sự thật trong đôi mắt em nói lên tất cả, em cần tôi, em yêu tôi, sao em lại phủ nhận. Vơ vội cái áo khoác, tôi đến gặp em.
Em khóc, em uống rượu, rồi đốt thuốc… tôi đờ người khi thấy em như vậy.
“Anh thật ngốc, sao lại dễ dàng đi tin một con bé như em, em không xứng đáng, thế giới của em không có chỗ cho tình yêu của anh. Xin lỗi, em là gái nhảy. Hãy quên em đi. Em đã dùng anh như một món đồ chơi để vượt qua đống lộn xộn người đó để lại, để thấy em vẫn là một con bé bình thường. Sự thật cả tâm hồn và trái tim em đã bị hắn lấy sạch, hãy quên em đi, em không xứng đáng với tình cảm của anh”.
Tôi như đông cứng không đủ mạnh mẽ để níu giữ bàn tay ấy, tôi đã yêu em, trao em cả con tim. Em chẳng cho đi điều gì, em lấy tất cả, những hy vọng, những giấc mơ ngọt ngào… Tại sao, tất cả chỉ là giả dối sao, tôi không quan tâm, tôi biết một điều em đã yêu tôi nhưng tôi không thể làm gì nữa, em thật lạnh lùng, thật tàn nhẫn, thà em cứ diễn tiếp vai diễn đó, tôi sẽ không dò hỏi, không tìm hiểu xem quá khứ của em. Tôi sẽ không quan tâm hắn là ai, kẻ lấy đi tâm hồn và trái tim em.
Trong đêm tối tôi lững thững đi về, chợt thấy thấp thoáng một chiếc xe tải… Tôi đứng dang tay, để cho thứ ánh sáng chói lóa từ đèn pha rọi vào người, tôi sẽ chết sao, có lẽ lúc này như thế sẽ tốt hơn, tôi nhắm mắt nhẹ nhàng đón nhận cái chết đang đến gần.
“Két…” – Tiếng xe phanh cháy đường, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Anh sẽ tự tử vì bị lừa tình sao, gã ngốc’’
Như một phản xạ vô điều kiện, tôi ôm lấy em “Không, trừ khi trên xe không có em, anh không quan tâm em là gái nhảy hay trước đây hắn làm gì em, anh yêu em, anh sẽ không từ bỏ tình yêu chỉ vì những câu nói đó. Nếu em là gái nhảy thì trước đây anh cũng từng đánh thuê trong các vũ trường… Vì anh biết cuộc đời này anh không thể sống…”
Em dừng môi tôi lại bằng những ngón tay nhỏ nhắn, rồi nói tiếp: “Đừng ngốc thế…” rồi em hôn tôi, nụ hôn đầu của chúng tôi thật ngọt ngào. Nhưng những ngọt ngào đó chỉ kéo dài chưa đầy 1 năm em bỏ đi, trong thư để lại em nói em không thể tiếp tục mang mặt nạ, giả vờ yêu tôi, trái tim em đã khô héo, nó không thể thuộc về tôi dù em đã cố.
Tôi nhận ra tình yêu không thể ép buộc, thời gian sẽ trả lời cho tất cả, những đam mê sẽ sớm tan biến như làn mây, nhưng tình yêu sẽ mãi mãi còn, và sâu thẳm trong tim tôi vẫn yêu em. Cảm ơn em đã cho tôi biết thế nào là đau khổ khi yêu ai đó chân thành.
Thật lạ, sau những đắng cay, sau những vết thương tình yêu tôi vẫn sống, vẫn tươi cười, thậm chí còn thấy thật bình yên khi em ra đi. Tôi tìm tòi những điều thú vị nhỏ nhặt, lặng lẽ quan sát mọi người, rồi vẽ nên những bức tranh, viết nên những giai điệu rất riêng cho mình, làm đẹp cho đời.

Cát và Đá

Trong một ngày, vào một lúc nào đó họ cãi nhau, và một trong hai người đánh vào mặt người kia. Người bị đánh không nói một lời, và viết lên cát: “hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đánh vào mặt tôi”.

Họ tiếp tục đi cho tới lúc họ gặp một ốc đảo, và họ quyết định xuống tắm. Người bạn bị đánh vào mặt bị lún vào chỗ cát di động, nhưng được bạn mình cứu thoát. Ra được bình an vô sự, anh viết lên một phiến đá: “hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã cứu tôi”.

Người đã đánh anh rồi cứu mạng anh – người bạn thân nhất của anh hỏi: “sau khi tôi đánh anh, anh lại viết trên cát, bây giờ anh lại viết trên đá, tại sao vậy?”

Bạn anh đáp: “khi có ai đó làm tổn thương đến bạn thì nên ghi lại trên cát để gió xóa nó đi khỏi kí ức của bạn; nhưng khi ai đó làm điều tốt cho bạn thì phải ghi tạc trên đá để gió không bao giờ xóa mất nó đi.”

Một cảm nhận về DKS

Đây là những cảm nhận và lơi tâm sự  của bạn Duy về CLB sau đêm tịnh tâm. 🙂 Mình thấy hay nên đăng lên đây, hy vọng bạn sẽ không phiền lòng.

Cho đứa em khóa 12 pói đôi lời về gia đình mình nhé :
Mặc dù chưa gắn bó lâu dài với clb DKS, chỉ có 3 tháng rưỡi nhưng em thấy clb DKS rất thân thiện, vui vẻ, hòa đồng.
Lật lại ký ức :
Nhớ cái ngày đầu tiên đi sinh hoạt, không đi cùng ai, lủi thủi tới trường rồi mà chẳng biết mọi người ở đâu, chạy lên fb hỏi thế là có a nào đó đưa cho một số điện thoại, chưa kịp gọi hỏi thì thấy một đám người tụ tập bên văn phòng đoàn. Tới hỏi thăm một tí, bất ngờ một anh to con chạy tới, bắt tay chào hỏi và để lại một ấn tượng lớn trong lòng.. người đó là a Lực Giả.. Hồi tối rất mong tới giờ nhận xét a Lực để nói lên điều này nhưng không tới lượt của ảnh.
Tiếp đến là chị Ngoc Lulu hướng dẫn học Seamaphore… Hình như những kỹ năng nó có duyên với em, em rất thích nói bằng một thứ ngôn ngữ khác để cho người em muốn truyền đạt tự tìm hiểu nên những kỹ năng này rất phù hợp với em, vì thế nên khi chị Ngọc hướng dẫn rất thích thú và chú ý… Đặc biệt cũng ngưỡng mộ lắm vì một chị có dáng người nhỏ nhắn mà dìu dắt một clb vững mạnh thế này.
Kế đến là những lúc học Morse, được anh Chiến hướng dẫn nhiệt tình lắm, nhưng thấy morse không lôi cuốn mạnh như Seamaphore nhưng cũng không đến mức ghét.
Đến lúc tự sướng thì thấy chị Thu Thùy Nguyễn hướng dẫn dân vũ cũng thích lắm. Lúc đó thấy tiếc là hồi cấp 3 mình lười đi tập chứ không cũng biết nhiều bài rồi.. Nhưng bây giờ thì cũng khá khá rồi ấy chứ.. hihi.. công sức hướng dẫn của các anh chị đấy : Trần Mai Ngọc Quế, chị Uyên,…
Và những lúc khiêu vũ thì ước ao mình có thể nhảy được như anh Chán Quá, chị Thùy, anh Hưng Nguyễn, chị Boy Xih, chị Uyên,… Wow ~ rất tuyệt. Nếu chị Thùy chấp nhận thì em xin theo chị học hỏi kinh nghiệm để Dạ vũ sang năm có thể tuyệt vời hơn với em 😀
Rồi đến những kỹ năng khác như nói chuyện trước đám đông, anh Hưng nói chuyện rất thu hút. Và một kỹ năng nữa là gút dây, chắc anh Bão Lửacó một niềm đam mê lớn với gút dây lắm, nhìn lúc anh tỉ mỉ chỉnh sửa từng sợi dây rồi những sản phẩm của anh, rất là đẹp !
Đó là những kỉ niệm đẹp và ấn tượng trong em. Trải qua các hoạt động mới hiểu thêm gia đình mình : một sự quan tâm, một tinh thần đoàn kết, hết mình :
Không biết động lực, lý do gì khiến em bạo dạn đăng ký thi huấn luyện viên, phải chăng là những anh chị nắm được điểm yếu của em là thích được người khác quan tâm nên điều đó khiến em có động lực để đăng ký thi. Đúng là những ngày tháng ấy rất khó khăn nhưng cũng đầy hạnh phúc. Những lúc chán nản mà được chị Ngọc, anh Tên Tui Là Quang, anh Hưng, anh Bảo động viên thì em lại càng cố gắng, không muốn phụ lòng của các anh chị. Trong lúc thi thì cũng có thêm một người để lại ấn tượng là anh Luong Ba Dat, thấy em đứng dưới nắng anh đã lấy ngay cái mũ trên đầu của mình quăng cho em, đó chỉ là một hành động nhỏ thôi nhưng cũng đủ để lại ấn tượng cho em.
Rồi các hoạt động khác của câu lạc bộ cũng vui không kém, đi thi dân vũ dưới mưa mà cũng cháy hết mình, dù đang bệnh nhưng cũng chẳng sợ luôn.. hì hì… chắc nhiễm cái máu “điên” của clb mình rồi 😀
Hôm qua là lần đầu tiên em được tham gia một cuộc hành trình trò chơi lớn, đúng là chơi lớn nó mệt hơn nhiều so với chơi nhỏ nhưng mệt càng nhiều bao nhiêu thì càng vui và ý nghĩa hơn bấy nhiêu. Cảm ơn các anh chị đã cho em một lần trải nghiệm để có được những bài học bổ ích : cuộc sống tuy có nhiều khó khăn nhưng rồi chúng ta cũng có thể vượt qua.
Đêm tịnh tâm đầu tiên em tham gia nên háo hức lắm, cứ suy nghĩ mãi, không biết trong mắt mọi người mình là người như thế nào. Rất vui khi nhận được những lời khen cũng như những đóng góp ý nghĩa của các anh chị. 3 điều chưa tốt ở em hi vọng sẽ khắc phục được 2 điều trong năm nay và một phần nào đó của điều thứ 3. Tính cách nó đã ăn sâu vào tâm hồn nên khó có thể thay đổi trong thời gian ngắn nhưng hi vọng có thể thay đổi trong tương lai.
Lời cuối cùng em muốn nói là Cảm ơn các anh chị vì tất cả những điều trên và một lời xin lỗi là đã viết quá dài làm hại mắt mọi người.. hì hì