Sáng tạo mật thư

Các mật thư ( – chúng ta làm quen ) hầu hết đều có một múc đích chung đó là giấu đi một thông tin rõ ràng thành một mẫu thông tin mờ mịt, kèm với một gợi ý để chuyển thông tin mờ mịt thành rõ ràng ( độ rõ ràng của gợi ý tùy thuộc vào người làm mật thư và khả năng đoán ý của người giải).
Quy ước:
Thông tin rõ ràng : nội dung
Thông tin mờ : bản văn
Công đoạn giấu thông tin đó mình tạm gọi là mã hóa. Xét cho cùng thì hầu hết các cách mã hóa gói gọn trong 3 kiểu cơ bản sau:

– Dịch chuyển : nội dung sẽ được xáo trộn, xắp xếp theo một cách xác định. Khóa là cách xắp xếp và bản văn là nội dung sau khi đã được xắp xếp lại.
Ví dụ: XINCHAO sau khi được đảo ngược sẽ ra OAHCNIX

– Thay thế: Các chữ cái trong nội dung sẽ được thay thế bằng các chữ cái khác tương ứng. Khóa sẽ là tập hợp các hoán vị chữ cái.
Ví dụ: XINCHAO sau khi thay mỗi chữ cái bằng chữ cái ngay sau nó trong bảng chữ cái tiếng anh sẽ ra YJODIBP

– Sách mã: Các từ trong nội dung được thay thế bởi từ khác có ý nghĩa hoàn toàn khác. Khóa sẽ là sách mã chứa các từ và danh sách thay thế của nó.
Ví dụ: XINCHAO ta quy ước XIN thay bằng CON, CHAO thay bằng MẮT sẽ ra CON MẮT

Từ những kiểu cơ bản ở trên người ra mật thư có thể tạo ra muôn vàn loại khóa, kết hợp các kiểu lại với nhau cho ra những khóa hay và độc đáo cũng như biến hóa khôn lường. Mật thư có được cái phong phú là nhờ vào những con người ra mật thư đầy sáng tạo, mội người một kiểu, một suy nghĩ khiến cho sự biến hóa của mật thư lại càng biến hóa hơn. Đã nghe câu này: Khi giải một mật thư đừng vội nói nó đúng hay sai, vì con người ta ai cũng có suy nghĩ riêng của mình và người ra mật thư cũng có cái ý đúng riêng của họ, chỉ có điều là cái ý đó có hay hay không?

Vậy làm sao để tạo ra một mật thư hay? Điều đó nằm ở sự sáng tạo khóa. Tôi không phải là một người ra mật thư hay nhưng có cái vinh hạnh là đã được gặp nhiều khóa hay, cứ mỗi lần giải xong hoặc được gợi ý là tấm tắc thích thú.

TÌM Ý TƯỞNG SÁNG TẠO CHO MẬT THƯ Ở ĐÂU?

Trước hết tôi cần các bạn hiểu rằng những gì tôi sắp nói không phải là một chuẩn mực mà tất cả chỉ dựa trên kinh nghiệm của một người từng ra mật thư và đã được gặp nhưng loại khóa thú vị. Nên mọi thông tin đều mang tính tham khảo. Nếu các bạn không muốn đọc tiếp thì cũng không sao…. Chúng ta dừng lại ở đây.
Các bạn đã đọc dòng này, điều đó thực sự tạo hứng khởi cho tôi viết tiếp để trình bày những kinh nghiệm và ý tưởng của mình.
Nói một câu cực kì quen thuộc rằng: “Ý tưởng có ở khắp mọi nơi”. Bạn chỉ cần để ý thì tất cả mọi thứ đều có thể trở thành ý tưởng cho sự sáng tạo. Tôi sẽ chỉ cho các bạn một số cách sáng tạo thường hay sử dụng:

-Sự tương tự hóa : Tìm ra những sự tương đồng giữa các đối tượng khác nhau.
với cách này, chiếc đồng hồ kim ta có thể nghĩ đến 2 tay đang đánh semaphore, hay như chữ cái cao chữ cái thấp có thể là tic tè của thổi morse, cái búa giống như chữ T….
Rõ ràng rằng, các sự vật khác nhau thì không thể giống nhau, nhưng xét theo một góc nhìn nào đó thì nó có sự tương tự như những ví dụ ở trên, sự tương tự có rất nhiều, chú ý quan sát ta sẽ phát hiện ra.

– Sự mô phỏng: đưa những hành vi, thuộc tính của đối tượng bên ngoài áp dụng cho nội dung.
Một con cóc nhảy, ta có thể lấy 1 chữ, bỏ 1 chữ. Một chiếc cầu quay, xếp nội dung thành một khối vuông rồi xoay như cầu. Mưa rơi, bão xoáy… Sự mô phỏng mang đến cho mật thư một sức sống, nó thật hơn bởi người giải mật thư tiếp xúc với nó không đơn thuần là là các con chữ mà phải hiểu nó như một thực thể có thật, có hành động của riêng nó và nếu hiểu được hành động của nó thì sẽ hiểu được nội dung mà nó ẩn giấu.

Còn nhiều cách khác nữa như sự đơn giản hóa, tổng hợp các vấn đề, đảo lộn vấn đề… Nếu có thời gian các bạn có thể tìm đọc những phương pháp sáng tạo ( nó nói riêng về sự sáng tạo ) còn tôi chỉ trình bày về mật thư nên không tiện nói nhiều.

Coi như tôi đã có những phương pháp sáng tạo rồi, nhưng “ý tưởng có ở khắp mọi nơi” mà cụ thể nó sẽ ở đâu. “Khắp mọi nơi”, nghĩa là ở đâu cũng có, từ thiên nhiên, cây cối, hóa lá, sông núi, mặt trời, mặt trăng, các vì sao, ban ngày ban đêm… tìm kiếm những ý tưởng từ đây, chúng ta sẽ có cơ hội được nhin những sự vật, hiện tượng quen thuộc dưới một con mắt khác, con mắt tìm tòi và khám phá, cứ thử đi biết đâu điều này mang lại cho bạn một cảm giác thoải mái và dễ chịu.

Tìm kiếm từ các kiến thức xã hội, những điều hầu hết ai cũng biết và gặp hàng ngày, nhưng ta sẽ dùng nó cho một mục đích khác, không quen thuộc như chính nó nữa. Những sự kiện lịch sử, nó có gợi cho bạn điều gì không, ngày tháng của nó có thể áp dụng cho khóa đấy chứ, tính chất của sự kiện chẳng hạn như sự kiện Ngô Quyền và sông Bạch Đằng, hình ảnh những con thuyền mắc vào cọc gỗ có thể sẽ cho bạn manh nha một ý tưởng nào đấy.

Từ các kiến thức chuyên ngành, toán học, vật lý, tin học, văn học, kinh tế, y tế…. đã có anh bạn lấy mấy cái vốn lời của kinh doanh để ra mật thư, rồi những dãy số toán học, các định lý vật lý, các câu thơ … mật thư lấy ý tưởng từ đây đòi hỏi người ra phải đảm bảo rằng người giải có thể hiểu được nó, biết nó hoặc tìm cách nào để cho người giải hiểu được nó.

Từ chính bạn, bạn có thể tự mình đặt ra những quy tắc, những hành vi, những phương pháp và áp dụng vào cho mật thư của mình, chẳng ai cấm được, miễn là có cách giải thích đúng.

Sự sáng tạo là vô cùng, khó mà nói hết được, sẽ còn nhiều điều mà tôi chưa trình bày ( rất có thể là tại tôi chưa biết) nhưng tóm lại tôi chỉ muốn nói rằng “Suy nghĩ – quan sát – sáng tạo – áp dụng thông minh”.
Chúc các bạn tìm thấy nhiều điều thú vị dành cho mình!

[MT – Truyện ngắn] Hành trình Khỉ Đá

Tôi là khỉ đá, tất nhiên tôi không phải là tôn ngộ không, cũng chẳng có được phép thần thông biến hóa như ông ta, khỉ đá chỉ là cái biệt danh, nhưng tôi sẽ kể cho các bạn về hành trình du kí của mình.

Câu chuyện được bắt đầu vào một ngày thứ 7 ảm đảm, tôi đang ăn cơm thì có tiếng chuông điện thoại. Một giọng hơi cao vang lên.

– Khỉ đá đó à?

– Ừ, tôi đây, ai vây?

– Đọc tin nhắn nhé.

Bên kia cúp máy. Thật kì lạ, ai lại gọi điện như vậy nhỉ, tôi nghe giọng và cố nhớ xem đó là giọng của ai, giọng đàn ông, bạn tôi không ai có giọng như vậy cả, thôi thì đành đợi tin nhắn xem thử thế nào. Có chăng kinh khủng nhất cũng là một lời đe dọa hay chửi bới của kẻ nào đó, nhưng tôi chẳng gây thù chuốc oán với ai cả, tin nhắn gì vậy nhỉ? Khoảng chừng một phút sau có tin nhắn đến.

 “Má đi ngược về nhà. Cha chẳng chờ gì cả.

(SGHO ZMQH SNMQA IUM IGB N)”

Cái gì thế này, chẳng liên quan gì đến tôi cả. Tên này bị hâm, ba tôi đang ở cơ quan, còn má tôi đang ở nhà thì chờ cái gì. “Có nhắn nhầm tin không vậy?” tôi định trả lời lại cho hắn ta, khoan đã, đó là mật thư, đúng rồi còn đoạn chữ trong ngoặc nữa kìa. Rõ ràng là mật thư rồi, đoạn đầu chính là khóa còn đoạn trong dấu ngoặc chính là bản văn. Chỉ khác là lúc tôi học về mật thư, cái khóa thì người ta sẽ ghi thêm kí hiệu OTT: ở đầu, còn bản văn thì sẽ ghi thêm BV: ở đầu. Vậy mà tôi không để ý. Nếu như theo kiểu tôi được học thì nó sẽ thế này.

                        OTT: Má đi ngược về nhà. Cha chẳng chờ gì cả.

                        BV: SGHO ZMQH SNMQA IUM IGB N

Xem ra thú vị đây, vậy là tên này cũng biết mật thư, chắc là ai đó muốn chọc mình. Quá là đơn giản, loại này là kiểu mật thư chữ thay chữ. Má theo một số địa phương ở miền bắc gọi là U. Vậy là chữ U bằng chữ gì đó. Cha à, cha còn gọi là ba, ba là chữ gì nhỉ? À, 3 cộng thêm chữ ngược nữa là e. Như vậy là U = E, không mất 5′ để suy nghĩ, để xem thử bản văn là cái gì. Tôi viết một cột chữ từ A đến Z sau đó viết thêm một cột chữ nữa ở bên cạnh, với chữ U ở cột trước trùng với chữ E ở cột sau.

[fastAlbum]http://nt5.upanh.com/b2.s33.d2/065479df467f9411a466a38b41c54fe7_52332205.untitled.png[/fastAlbum]

Như vậy tôi chỉ cần tra xem các chữ trong bản văn, rồi gióng từ cột trái qua cột phải xem nó tương ứng với chữ nào, nếu không có nghĩa thì tôi sẽ gióng ngược lại từ cột phải sang cột trái. Để xem nào, tôi sẽ bắt đầu gióng từ cột trái sang cột phải.

SGHO ZMQH SNMQA IUM IGB N = CQRY JWAR CXWAK SEW SQL X

Chẳng có nghĩa gì cả, có lẽ cột phải sang cột trái sẽ cho ra kết quả, vậy là sắp biết được tin nhắn nói gì rồi.

 SGHO ZMQH SNMQA IUM IGB N = IWXE PCGX IDCGQ YKC YWR D

Lại chẳng có nghĩa, vậy là tôi đã giải sai à, không phải U=E, tôi đã nhầm rồi. “Má đi ngược về nhà. Cha chẳng chờ gì cả”, tôi cứ nghĩ mãi mà không thấy gì mới cả.
– Không ăn cơm hả con, làm gì mà nghe điện thoai xong ngồi luôn trong phòng vậy? Má tôi hỏi.

            – Dạ! Con ra đây. Có lẽ có thực mới vực được đạo, tôi quyết định đi ăn đã rồi vào giải tiếp. Hôm nay ba tôi lại ở lại cơ quan, nhà chỉ có ba người, thằng em đang kể chuyện về đứa bạn trên lớp, tôi nghe những cũng chẳng lọt được bao nhiều vì còn bận nghĩ về cái mật thư.

– Đố anh, đọc được chữ ch với chữ tr. Thằng em tôi đố.

– Không đọc được, đang ăn tự nhiên bảo đọc.

– Rứa là anh giống bạn em rồi, hắn cứ bị mấy đứa trong lớp chọc khang vì hắn khi mô cũng “cây che” với “cái chống”.

– Tội hắn hì, em bảo hắn về tập đọc lại đi, cái ni tập miết là đọc đúng thôi, đừng có chọc hắn nữa.

– Thì em có chọc đâu. Mấy đứa bạn em chớ bộ.

– Ừ.

Ăn xong, no căng cả bụng, tôi lại chui vô phòng để giải cái mật thư, mọi bữa ăn xong là tôi đi ngủ rồi, má tôi la hoài nhưng mà quen miết không chịu sửa. Chữ U có thể bằng chữ gì nhỉ. “Cha chẳng chờ gì cả”. Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi, đây rồi, chờ, chờ là ch, như vậy cha chẳng chờ là “cha” không có “ch” sẽ còn chữ A. Tôi reo lên sung sướng, U=A, lần này thì không thể nào sai được. Tôi lại viết thêm một cái cột chữ mới bên cạnh 2 cột lúc nãy, với chữ U cột này bằng với chữ A cột kia…

Kết quả vẫn không ra, thật kì lạ, tôi lại giải sai một lần nữa. Lần này thì U=A rõ ràng quá rồi. Câu đầu tiên “má” là U và câu thứ hai “cha chẳng chờ” là A, tôi đã quên mất một điều. “Má đi ngược” như vậy khi tôi viết chữ U bên cạnh chữ A, thì cột thứ 2 sẽ viết theo thứ tự ngược lại vậy là 2 cột sẽ đi theo hướng ngược nhau, kết quả có 2 cột chữ như thế này:

[fastAlbum]http://nt7.upanh.com/b2.s32.d2/55b60d9e90380587854b73aedf902d5e_52332247.untitled.png[/fastAlbum]

Sau khi tra với BV ở trên tôi có:

SGHO ZMQH SNMQA IUM IGB N = CONG VIEN CHIEU MAI MOT H

Một H ở đây có thể là một giờ, vì người ta hay kí hiệu giờ là h, như là 1h30, 2h.. Một lời hẹn của một kẻ không quen biết, nghe có vẻ thú vị đây, nhưng không biết tôi có nên tới không nhỉ?

Trời đã về đêm, tôi viết trong nhật ký của mình sự kiện thú vị: “Nhận được cuộc hẹn của một người không quen biết. Tôi sẽ đến đó, dù gì cũng không mất gì cả.” Và tôi đâu có biết được rằng cái không mất gì cả đó, sẽ khiến tôi phải mất một thời gian rất lâu mới có thể gặp lại cuốn nhật ký này.

Chiều hôm sau, tôi đến công viên trước nửa tiếng so với giờ hẹn, hôm nay là chủ nhật, nhiều người đến chơi, trời cũng hơi se lạnh, mấy đôi uyên ương tay trong tay dạo bước dưới hàng cây, phía kia, mấy đứa trẻ hét lên sợ hãi khi nhìn thấy con trăn đang ăn trong chuồng… không có gì lạ cả, người hẹn ấy cũng không cho tôi biết làm sao có thể nhận ra anh ta, có lẽ anh ta sẽ tự tìm mình. Trong lúc chờ đợi tôi đi dạo một vòng xem thử có gì không? Trời lạnh nhưng không khí rất trong lành, chỉ có lúc đi ngang qua chỗ chuồng thú hơi có mùi một xí, chỗ bờ cỏ có mấy người đang ngồi câu cá, tôi ghé lai xem một chút vì cũng thích cái này. Chỉ được có vài con cá, nhưng con nào cũng to cả, tôi đứng xem và chờ coi thử có thêm chú cá nào bị giật lên không. Câu cá quả là môn nghệ thuật của kiên nhẫn.

Đúng một giờ.

– Cậu là khỉ đá phải không? Anh chàng mà tôi đang xem câu cá lên tiếng. Lẽ nào là anh ta, trông còn khá trẻ.

– Vâng, anh là người đã gọi điện cho tôi?

– Tôi không gọi cho anh lúc nào cả, tôi chỉ được nhận lệnh ngồi đây chờ cho đến 1h và nói chuyện với người xem tôi câu cá, và người đó có tên là khỉ đá.

Thật kì lạ, họ biết được tôi sẽ làm gì và gặp ai.

–  Vậy thì đúng tôi là khỉ đá đây, tôi cũng có lời hẹn một giờ tại công viên.
Nhanh như cắt, anh ta lấy từ trong túi ra một cái gì đó chụp lên mặt tôi, mắt tôi hoa lên, tôi nhìn thấy những con cá đang nhảy lên cười vào tôi, nó nói tôi đừng có cố mà câu được chúng, rồi chúng nhảy múa, nhảy múa … cho đến khi tôi không còn biết gì nữa.

Trong cơn mê man, tôi thấy mình trở lại thời điểm hai năm trước đây, khi đó, tôi mới vào tổ chức, vẫn còn lơ ngơ, chưa biết gì cả. Nhiều lúc tôi thấy mình như là một vật cản trở cái guồng máy này vậy. Mỗi người là một bánh răng chạy rào rào, ăn khớp vơi nhau, còn tôi là một viên bi lạc loài, chỉ chực chen giữa các bánh răng. Hồi đó, trong tổ chức có một người là ông già mo, tôi nghe người ta gọi vậy, mỗi buổi đi sinh hoạt, sau khi mọi người đã mệt mỏi, ông già ấy lại ngồi kể biết bao nhiêu chuyện trên trời dưới đất làm tôi mê mệt, lúc nào cũng muốn nghe ông ta nói, chỉ có một điều, sau mỗi câu chuyện ông ta lại nhìn tôi với đôi mắt như kiểu “Này, có hiểu không đấy?”, tôi khó chịu cái ánh mắt ấy vô cùng, và tôi cũng đáp trả lại bằng một ánh mắt “Hiểu, hiểu”.

Tôi đang ngồi, nhớ lại mấy câu chuyện của ông già và cười một mình, thật là những câu chuyện thú ví.

– Này em, làm gì mà ngồi đó? Ra với mọi người đi. – Một anh đầu đinh hỏi tôi.

– Em chẳng biết làm gì cả?

– Ra đây, anh bày cho cái ni.

Có lẽ, lúc đó là lúc cho tôi bắt đầu một hành trình đầy cam go của hai năm sau. Anh ấy bắt đầu bày cho tôi về mật thư, mỗi tuần anh lại ra cho tôi mấy cái mật thư để tôi giải, tôi bị cuốn hút vào những quy luật, những con chữ, chúng lẩn quẩn trong đầu tôi. Rồi tôi bắt đầu mày mò tìm kiếm những luật mới để làm ra những mật thư của riêng mình, tôi đã bước vào một thế giới khác, thế giới của những điều bí mật.
– Hôm nay anh ra cho em một mật thư mới nhé.

Tôi hào hứng gật đầu.

– Nếu em giải được sẽ có một điều bất ngờ cho em.

– Thôi anh ra nhanh đi, điều bất ngờ em chẳng cần đâu, em chỉ cần có cái để giải thôi.

– Cái thằng ni.

Rồi hai anh em cười vang. “Nhưng sẽ có điều bất ngờ đấy”. Anh nheo mắt nói.

Mật thư của anh đầu đinh

OTT: Đà Nẵng có bão
BV: AAT – B:N – HLU – ETS – YPG – I>0 . AR

– Anh ra mật thư gì mà dễ vậy, nhìn vô chẳng muốn giải. Dễ quá đi. Anh cười, “Thì em cứ giải đi”. Mật thư nó thú vị không hẳn ở chỗ nó khó hay dễ đâu em à, đúng là giải được một mật thư khó cảm thấy thật thích thú, nhưng khi nội dung của nó thật sự có ý nghĩa, thì khi em biết được cái ẩn dấu đằng sau những câu chữ đó mới thật sự là điều thú vị nhất.

–  Anh nói vậy thì em giải, chứ thực sự em chẳng thích giải nó đâu.
Quả thực, với tôi cái mật thư này rất dễ. Nhìn vào tôi có thể thấy ngay nó có kiểu của mật thư CAMRANh với từ khóa là ĐÀ NẴNG. Và bản văn cũng có sáu cụm từ, ứng với sáu chữ cái của DANANG, vậy có thể là kiểu CAMRANH rồi.
Tôi viết, đánh số các cụm từ theo thứ tự tăng dần như sau:

            1 (AAT) , 2(B:N), 3(HLU), 4(ETS), 5(YPG), 6(I>O)

 Sau đó, tôi viết các chữ DANANG theo hàng ngang và đánh số nó theo thứ tự tăng dần của chữ cái như sau:

                                       3-D 1-A 5-N 2-A 6-N 4-G

Tiếp theo tôi xếp các cụm từ vào theo số của cụm từ, ứng với số của chữ cái khóa
D A N A N G
H                           A Y B I E
L A P : > T
U T G N O S
(các cụm từ được viết theo cột dọc như cột đầu tiên là cụm 3(HLU))
Cuối cùng tôi chỉ việc đọc nó từ trái qua phải và từ trên xuống dưới.
– Đáp án là HAYBIELAP:>TUTGNOS phải không anh? Răng chẳng có nghĩa chi hết trơn.

– Sai rồi. Anh cốc tôi một cái. Vậy mà bảo là dễ không thèm giải.

– A, có bão, đi xoáy là ra chứ chi nữa.

Từ cụm chữ trên thay vì đi từ trái qua phải, từ trên xuống dưới, tôi sẽ đọc nó xoáy như một cơn bảo và kết quả là: HAYBIETSONGTULAP:> ( Hãy biết sống tự lập ” height=”18″ width=”18″>), ông này thật là nhí nhảnh thêm một cái mặt cười ở cuối nữa chứ ” height=”18″ width=”18″>
– Đúng rồi đó em, đó là cũng là điều anh muốn nói với em.

–  Chà, anh cứ làm như em là con nít không bằng.

Anh cười, và đó là nụ cười cuối cùng của anh tôi được nhìn thấy.
Tuần sau, tôi lên tổ chức, nhận được tin anh đã đi rất xa, để làm một nhiềm vụ và không biết bao giờ trở lại. Thì ra, những gì anh muốn nói với tôi đều có ý nghĩa cả, “khi nội dung của nó thật sự có ý nghĩa, thì khi em biết được cái ẩn dấu đằng sau những câu chữ đó mới thật sự là điều thú vị nhất.” giờ tôi mới thấm thía lời nói của anh. Lẽ nào anh đi mà lại chào tôi như vậy hay sao, đó là lời chào hay sao, đi mà không nói một lời, tôi giận quá, nước mắt cứ trào ra lúc nào không biết. Đêm hôm đó thật dài, ông già không còn kể chuyện vui nữa, chúng tôi ngồi kể chuyện về anh, tôi đã hết khóc, nhưng lòng vẫn còn buồn lắm.

–         Này này dậy đi, làm gì mà nước mắt nước mũi chèm nhem vậy hả?

Ra khỏi giấc mơ, trở về với thực tại, tôi thấy mình đang ở trong một cái thùng xe thì phải và cảm thấy mình đang di chuyển, bên cạnh tôi là một cậu trai, nhìn có vẻ nhỏ hơn tôi nhiều, chắc là cậu ta gọi tôi dậy.

– Này, chùi nước mắt đi, mơ thấy mẹ hay sao mà khóc dữ vậy?

– Sao tôi ở đây?

– Bị bắt, như tôi.

– Bị bắt ư?

Thật là khó tin quá, tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra rằng mình sẽ bị bắt cóc. Đột nhiên tôi nghĩ tới má, tới ba, tới thằng em, không biết giờ này họ đang làm gì, họ có đang đi tìm tôi không nhỉ, rồi má tôi nữa, má tôi có chịu đựng nỗi điều này không?

– Má ơi! Tôi bất thần gọi lên.

– Đừng gọi nữa không nghe đâu

Cái thằng này, sao nó tỉnh bơ vậy không biết.

– Sao cậu bị bắt, cũng ở công viên hả?

– Không, ở ga tàu.

– Cậu không sợ à?

– Sợ thì làm được gì? Chùi nước mắt đi.

– Ừ, chùi rồi. Vừa nói tôi vừa lấy tay quệt ngang mặt. “Cậu bao nhiêu tuổi.”

– Thua anh một tuổi.

– Sao biết tuổi tôi mà bảo thua?

– Xem chứng minh thì biết chứ sao. Nhưng tôi bỏ lại cho anh rồi, tôi chẳng lấy gì đâu. Tôi là Mã, nhưng anh cứ gọi tôi là ngựa trời, tôi thích thế.

– Vậy thì cậu gọi tôi là khỉ đá nhé.

Vậy là xong thủ tục làm quen, mặc dù biết rằng mình bị bắt cóc, nhưng đi với ngựa trời, tôi cũng cảm thấy an tâm phần nào từ sự điềm tĩnh của cậu ta. Rồi tôi ngồi kể về việc tôi bị bắt thế nào, từ lúc nhận được tin nhắn, đến lúc ra công viên và bị chụp vào mặt. Ngữa trời cũng kể cho tôi việc cậu ấy bị bắt thế nào, cũng bí ẩn không kém chuyện của tôi và cậu ta cũng không biết được ai là người đứng sau vụ này…
Ngày hôm đó, ngựa trời đi chơi với mấy người bạn về, đến lúc tách nhóm rẽ vào hẻm nhà cậu ta thì cậu ta thấy có một cái gì đó sáng và đẹp, lại gần một chút thì nhận ra đó là một viên ngọc. Mừng vì thấy được một vật quý cậu ta liền nhặt lên xem, tức thời viên ngọc vỡ ra làm đôi, một tờ giấy rớt ra, ở trên đó có dòng chữ:

“HIOUMUATAGARIAMAURTAMOAHC”

 Lúc đầu thì cậu ta không biết đây là trò đùa gì nữa, nhưng vẫn mang tờ giấy đó về, và rồi cuối cùng cậu ta cũng đã giải ra được nội dung của dòng chữ ấy, phần thưởng của cố gắng đó là một chuyến du lịch miễn phí cùng tôi như thế này đây.

Vậy thì làm sao để giải mã được nội dung của tờ giấy đó? Chắc hẳn các bạn từ nhỏ đã chơi trò chơi nói lái rồi nhỉ. Chẳng hạn như từ “hai chục” ta có thể nói lái lại là “hục chai”, “đập con muỗi” là “đuổi con mập”….chúng ta cứ đổi phụ âm của từ đầu và từ cuối cho nhau là có được kết quả của nói lái. Vậy thì mật mã này làm sao có thể nói lái cơ chứ, đúng vậy, ta không nói lái những chứ cái của mật mã, mà ta nói lái khóa của nó.

Khóa của nó đã được ẩn dấu, các bạn có nhớ ngựa trời đã nhặt được tờ giấy này ở đâu không? Trong một viên ngọc, điều đó có nghĩa là cậu ta đã được một viên ngọc, và “được ngọc” nói lái lại là “đọc ngược”. Chỉ cần đọc ngược lại dòng chữ trên là ra nội dung:

CHAO MA TRUA MAI RA GA TAU MUOI H

( chào Mã, trưa mai ra ga tàu mười giờ)

 Cũng là một lời hẹn như tôi,và tất nhiên cũng bị chụp mặt như tôi. Một thế lực nào đó có thể rất lớn đang đứng đằng sau vụ này. Tại sao tôi và ngựa trời lại bị bắt, họ định dùng chúng tôi làm gì? Tôi sẽ đi đến đâu đây? Khi nào tôi sẽ được gặp lại gia đình mình? Giờ tôi chỉ còn một lựa chọn cho mình, là đi đến nơi họ sẽ đưa tôi đến, tôi sẽ đối diện và tìm cách để về nhà.

Tôi và ngựa trời ngồi nói chuyện với nhau, cậu ta nhận tôi làm anh nhưng tôi không chịu vì qua chuyện lúc nãy tôi thấy mình còn thua cậu ta điều gì đó, vậy là hai người thống nhất gọi nhau như bạn bè bằng cách xưng tên. Tôi gọi cậu ta là ngựa trời và cậu ta gọi tôi là khỉ đá. Không hiểu sao nhưng việc cậu ta biết tên thật của mình làm tôi không thoải mái lắm. Chúng tôi ngồi một chặp, ngựa trời bảo mệt nằm nghỉ một chút, còn tôi thì đã ngủ quá đủ rồi, tôi muốn thức để chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Vậy là chỉ còn một mình tôi thức, phải công nhận chiếc xe này đi êm thật, nhưng động cơ của nó thì ồn kinh khủng. Ở đây tối quá, tôi không nhìn rõ được gì. Tôi ngồi bó gối, thấy nhớ gia đình, tôi lại nhìn ngựa trời, tự hỏi không biết cậu ta có gia đình không? Sau chẳng thấy cậu ấy buồn phiền gì cả? Hay là tinh thần của cậu ta quá mạnh? Đột nhiên có ánh sáng lóe lên, lúc xanh lúc đỏ, tôi đã có thể nhìn xung quanh, gần chỗ tôi ngồi có hai cái cặp, còn lại là bốn bức tường trống trơn, ảm đạm quá.

Đèn lại lúc sáng lúc tắt, lúc xanh lúc đỏ, có thể nào là … nghĩ đến đó tôi thấy thật tức cười, chắc tôi bị ám ảnh quá, tôi tự hỏi đó có phải là tín hiệu morse không, rồi tôi cũng thử nhận xem sao, thật may là mấy cái đèn này sáng tắt rất có quy luật. A ha, xem ra hơi khó nhận một chút, tôi chưa nhận morser bằng ánh sáng bao giờ, để xem nào, tôi đã nhận được những chữ này: PA RA CHU TE sau đó thì các tín hiệu cứ lặp đi lặp lại mấy chữ vừa rồi. Tôi không hiểu nghĩa gì cả, có thể đó không phải là morse, tôi đánh thức ngựa trời dậy:

– Ngựa trời, dậy đi hỏi cái này chút. – Tôi vừa gọi vừa lay cậu ta.

– Cái gì vậy, vừa mới ngủ mà?

– Pa ra chu te là cái chi, cậu nghe quen không?

– Không, chẳng có nghĩa chi cả. – Nói rồi cậu ta lại nằm xuống ngủ tiếp.

Chắc là tôi nhầm rồi, có thể vô ý mấy cái đèn đó phát giống morse thôi. Bất chợt ngựa trời bật dậy.

– Khoan đã, anh đánh vần từng chữ cái được không?

P – A – R – A – C – H – U – T – E – Tôi chậm rãi đọc từng chữ cho cậu ta.
– Đây là từ tiếng anh – Cậu ta reo lên – Nghĩa của nó là nhảy dù. – Vừa lúc đó căn phòng đỏ rực, tôi nghe một tiếng chuông dài, và có tiếng động gì đó như một cái cửa nặng nề sặp mở.

Ngựa trời bỗng trở nên quýnh quáng. – Kiếm dù, kiếm dù nhanh lên, sắp rơi rồi.
– Rơi cái gì? Tôi hỏi lại. Ngay khi đó cái cửa ở dưới sàn chúng tôi mở toang, ngựa trời rơi xuống ngay trước mặt tôi, tôi vội quơ tay chụp được một cái cặp và rơi theo cậu ta.

Tôi đang bay, không, tôi đang rơi. Trời ơi, ai có thể cứu tôi lúc này đây, tan xác mất thôi. Cái cặp này có phải cặp dù không? Nhưng tôi không biết dùng. Ngựa trời từ đâu lao vút qua và giật mất cái cặp trên tay tôi, thế là tôi chết rồi, thì ra ngựa trời là vậy, cậu ta cướp đi hy vọng sống của tôi rồi, tôi cứ thế rơi xuống, tôi sợ độ cao lắm nhưng giờ bỗng nhiên không thấy sợ nữa, những phút giây còn rơi này sẽ là những phút giây cuối cùng tôi còn được thở hay sao? Nghe thật chua chát .

Ngay khi tôi đã buông xuôi cái suy nghĩ được sống thì Ngựa Trời lại lao tới một lần nữa, nhưng lần này cậu ta ôm chặt lấy tôi. Theo bản năng tôi cũng ôm chặt lấy cậu ta.
– “Buông dù đây.”, cậu ta hét lên.

–  “Tôi xin lỗi, tôi cứ tưởng cậu bỏ tôi rồi.”, tôi cũng hét lên.

–  “Tôi không để ý đâu, ai mà chẳng muốn sống. Thôi, ôm chặt lấy tôi, lần đầu rơi xuống hơi ngợp đấy.”

Nhưng cậu ta quên mất, tôi đã trải qua lúc nguy hiểm nhất, tưởng rằng mình đã chết rồi thì giờ tôi đâu có thấy ngợp gì nữa. Cuộc sống còn biết mỉm cười với tôi. Mải vui quá, quên kể với các bạn rằng, khi rơi xuống tôi thấy phía dưới mình là một hòn đảo rất đẹp, giờ gần đến nơi trông nó lại càng đẹp, có lẽ là đảo hoang.
Khi chúng tôi sắp tiếp đất, bất chợt có một cơn gió tạt mạnh qua khiến dù bị chao đảo, Ngựa trời cố gắng để giữ lấy thăng bằng nhưng không được, chiếc dù nhúm lại và hai chúng tôi lao nhanh xuống đất.

……….

Tôi thấy mình đang ở trong một bụi rậm, Ngựa trời đâu rồi nhỉ, hình như lúc dù bị túm, tôi bị đập vào một cây dừa và ngất đi nhưng tại sao tôi lại ở trong bụi này nhỉ? Tôi đứng dậy nhìn quanh, cái đầu vẫn còn đau, thấy chiếc dù nằm ở đằng trước duy chỉ không thấy Ngựa trời ở đâu.

Đã mấy ngày nay tôi đi vòng quanh đảo nhưng vẫn không thấy Ngựa trời đâu, cho dù là một dấu vết nhỏ. Cũng may hòn đảo này không quá khắc nghiệt với tôi, tôi vẫn có cái ăn, cái uống, nhờ có cái dù mà tôi có được một túp lều khá ổn. May nhất là trong khi đi tìm ngựa trời tôi đã tìm được một dòng suối nhỏ trong đảo, như vậy cái khó nhất là cái uống tôi không phải lo gì. Đảo rất đẹp và hoang sơ, duy chỉ có mình tôi nên thấy thật buồn, tôi vẫn chưa biết làm thế nào để thoát khỏi nó. Có lẽ tôi xa nhà cũng gần một tuần rồi.

[fastAlbum]http://nt7.upanh.com/b3.s32.d2/cb8123d48284b6c7678c7f7a3f9a6312_52332317.untitled.png[/fastAlbum]

Trong lúc này, tôi lại nhớ đến Robinson một mình ngoài đảo hoang, tôi phải học tập tinh thần của ông ấy để tồn tại ở đây, tôi lại nhớ lại lời thầy tôi “Chỉ khi bị dồn đến bờ vực thẳm con người mới phát huy hết sức mạnh của mình. Hoặc là rơi!” . Nghĩ cũng đúng, tôi phải cố để không bị rơi, phải lạc quan và hy vọng.

Một buổi chiều, sau khi ăn xong con cá nướng vừa câu xong, tôi đi dạo một vòng cho xuống bụng, cũng vừa để thư giãn. Dưới gốc cây dừa đằng trước, tôi thấy có một tấm gỗ lấp dưới lớp cát, khi lại gần tôi thấy đó giống như xác một con thuyền nhỏ, có lẽ hôm qua có gió to và sóng lớn nên tấm gỗ này mới hiện ra. Tôi cố gắng đào sâu thử xem biết đâu nó còn là một con thuyền nguyên, như vậy tôi có thể dùng nó. Tuy nhiên, mới đào xuống một chút tôi đã biết con thuyền vỡ vụn rồi. Vậy là tôi quyết định kéo tấm ván về, để dùng nó vào việc gì đó, chẳng hạn như làm một cái sạp nằm cũng được. Khi kéo nó lên tôi thấy trên đó có khắc mấy dòng chữ.

“Muốn biết bí mật của ta, các người phải bắt đầu từ đây.
(Bước đều 1, 2, 3: U T O Y R C A MA D H T O M A P I A T B I )”

Lại là một mật thư, cũng nhờ có nó mà tôi không cảm thấy nhàm chán trong thời gian ở đây. Cái mật thư này lấy của tôi mất hai ngày mới giải xong. Nó cũng không quá khó, tuy nhiên để tìm ra cách giải cũng hơi lâu. Tôi nằm trên võng – được làm từ một phần của cái dù – và suy nghĩ về nội dung của nó.

Tôi cũng quên nói với các bạn cách giải mật thư này, ban đầu tôi tưởng nó là dạng tiến chữ theo 1 2 3. Nghĩa là mỗi chữ cáci trong bản văn tôi sẽ tiến nó theo thứ tự 1 2 3. Dạng như ABCDE tiến 123 là A tiến 1, B tiến 2, C tiến 3, lặp lại, D tiến 1, E tiến 2 sẽ thành B D F E G. Tuy nhiên khi áp dụng cho cái mật thư này nó không ra kết quả gì cả.

Cuối cùng tôi cũng giải được nó, nếu không nhờ một sự tình cờ có lẽ sẽ rất lâu tôi mới có thể giải được mật thư này. Bởi vì khi đang ngồi nhìn lại tấm ván tôi phát hiện ra điều này. Sau chữ 1, 2, 3 còn có dấu 3 chấm nữa. Vì vậy nội dung của nó đầy đủ là “Bước đều 1, 2, 3, …”

Bước đều 1, 2, 3…”, “U T O Y R C A MA D H T O M A P I A T B I

Từ cụm từ này tôi tách nó ra thành các cụm từ nhỏ hơn có độ dài là 1, 2, 3, 4, … Tôi sẽ có các cụm nhỏ sau:

U, T O, Y R C, A M A D, H T O M A, P I A T B I

Sau đó tôi xếp nó từ trên xuống dưới theo hình nấc thang. Tất nhiên để nghĩ ra cách giải này tôi đã phải thử rất nhiều cách và thất bại, vì vậy nó mới mất của tôi đến 2 ngày.
………………P
……………H I

………..A T A

……..Y M O T

….T R A M B

U O C D A I

Rõ ràng là người ra cái mật thư này quá kiệm lời, chỉ một câu “bước đều 1, 2, 3…” để giải ra được quả là không dễ bởi vì người đó đã dấu đi cách xếp các cụm chữ. Không biết các bạn đã nhìn ra nội dung chưa nhỉ.
P H I A T A Y M O T T R A M B U O C D A I

Có thể là ” Phía tây một trăm bước dài”. Lại một hành trình nữa. Tôi tự thưởng cho mình một con cua nướng rất to và tuyệt vời!

Bắt đầu từ nơi tôi tìm thấy mảnh gỗ, đi về phía tây một trăm bước. Tôi thử tìm xem có dấu hiệu gì của một nơi dấu mật thư hay không, nhưng quả thật tôi không thấy gì cả. Thú thật là tôi rất kém trong mấy vụ tìm kiếm này. Để xem nào, cái mật thư đầu tiên tôi tìm thấy dưới gốc một cây dừa, biết đâu mật thư tiếp theo cũng ở dưới một cây dừa nào đấy. Vậy là tôi bắt đầu lần mò dưới mấy cây dừa quanh đây. Quả nhiên tôi tìm thấy, không phải một mật thư mà là một dấu hiệu. Một hình tam giác với 1 dấu x ở giữa nó được vạch vào 1 cây dừa. Tôi đoán rằng dấu x đó chính là nơi giấu mật thư tiếp theo và nó nằm trong 1 tam giác. Nhưng cái tam giác ở đâu thì tôi không biết. Tôi tiến ra phía biển một chút, phát hiện ra có 1 cây dừa cũng khắc dấu như vậy, tôi tiếp tục đi tìm và tìm thấy cây thứ 3 cũng có dấu như vậy. Như vậy tôi đã có 3 đỉnh của 1 tam giác. Tôi tiến vào giữa nó và thử đào lên, quả nhiên dưới đó có một cái hộp. Khi mở cái hộp ra tôi đã thấy mật thư này.

CÒI TÀU XA

Tiếng còi văng vẳng câu trên

Hơi dài không đủ đành quên hơi dài

(O N Z G U T R H I C A M X M N O E J Q J T )

Sau khi có được mật thư trên, tôi đánh dấu lại vị trí của nó, xác định rằng không thể giải ngay nó ở đây được, tôi quyết định trở về vì trời cũng đã tối rồi. Lời gợi ý, khiến tôi nôn nao khó tả, quả thực tôi đang mong được nghe một tiếng còi tàu. Đêm nào cũng vậy, tôi đốt lửa lên thật to với mong muốn một con tàu nào đó có thể thấy và vào đây đưa tôi đi.

Đêm nay tôi không giải được cái mật thư ấy, thôi đành đi ngủ vậy, dù sao thời gian vẫn còn nhiều. Trong cơn ngủ tôi nhớ lại lúc ở trên máy bay, chính cái tín hiệu đèn morse chết tiệt đó, tôi nhớ Ngựa trời, không có cậu ta thì tôi đã mất mạng từ lâu rồi, tôi cũng hay đi tìm Ngựa trời nhưng vẫn không thấy bóng dáng cậu ta đâu cả.

Tôi đang ngồi ăn một con cua nướng và thử giải mật thư ngày hôm qua. Khóa của nó là một bài thơ với tựa đề “CÒI TÀU XA”, và hai câu thơ bên dưới

Tiếng còi văng vẳng câu trên

Hơi dài không đủ đành quên hơi dài

Câu thứ nhất nó gợi cho tôi đến morse với chữ “Tiếng còi”, nhưng sao lại văng vẳng câu trên? Không có ý nghĩa gì cả? Lẽ nào là vậy? Câu trên chính là cái tựa đề “Còi tàu xa”. Tôi thử chuyển các chữ cái sang morse:

” C O I T AU X A ” = ” – . – . / – – – / . . / – / . – / . . – / – . . – / . – ”


Hơi dài không đủ đành quên hơi dài

Khi thổi morse, sẽ gồm có tín hiệu tit và tè, tín hiệu tit được kí hiệu bằng dấu . và tè bằng dấu Mỗi dấu tè được thổi dài hơi hơn tit 3 lần. Như vậy hơi dài ở đây có thể là tín hiệu tè của các chữ. Đành quên nó đi là ta sẽ bỏ nó đi. Nếu vậy thì chỉ còn lại các tín hiệu tit, một hàng tit vô nghĩa.

Khi tôi thử đưa hàng morse này ráp với các từ khóa thì tôi thấy vừa y

-  .  -  .  -  -  -  .  .  -  .  -  .  .  -  -  .  . -  .  -

O  N  Z  G  U  T  R  H  I  C  A  M  X  M  N  O  E  J  Q  J  T

Giờ tôi sẽ bỏ các hơi dài, tức là bỏ các chữ cái ứng với nó.
Tôi sẽ còn lại: N G H I A X M E J J

Tách chữ ra tôi có: Nghĩa mẹ J ( Có thể là Nghĩa mẹ)

Mấy bữa nay tôi thật chán, chẳng có mật thư để giải, cái mật thư cuối cùng chẳng có nghĩa gì cả, tôi cũng không biết nó đã kết thúc hay chưa, chỉ có chữ “nghĩa mẹ”. Ngày ngày tôi đi bắt cá, lên suối lấy nước, rồi ăn, uống, ngủ. Nghĩ một chút về cái mật thư cuối nhưng chẳng ra gì, chiều đến tôi lại đi dạo dọc bờ biển, tôi cũng tranh thủ vào sâu trong đảo, vui được chút, nhưng cũng không có gì thú vị.

Hôm đầu lên suối tôi thấy có bụi chuối đang ra quả, hôm nay có lẽ ăn được rồi, sau khi ngủ trưa dậy tôi lên trên đó để hái chuối ăn, lâu nay chẳng có chút hoa quả nào vào bụng. Ngồi bên bờ suối, tôi chợt nhớ câu hát “mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng…” mà rưng rưng nước mắt. Nhớ mẹ rồi lại nhớ cha.

 

“Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”

 

Có gì đó lóe lên trong đầu, tôi vội vàng chạy ngược dòng suối. Tôi hy vọng phát hiện này của tôi là đúng, mật thư cuối có nói về nghĩa mẹ, có thể nó chỉ tôi rằng “Hãy chạy lên nguồn dòng suối đi đồ ngốc”.

Thật may cho tôi, chỉ chạy một loáng đã đến đầu nguồn dòng suối rồi. Nếu suy nghĩ của tôi là đúng thì ở đây sẽ có mật thư tiếp theo…

Một bãi đá, chỉ toàn là đá. Tôi thật sự rối, hoặc là suy đoán của tôi đúng thì nơi đây sẽ có giấu mật thư hoặc là tôi đã sai. Và quả thật hơn 8 phần tôi nghĩ rằng tôi đã sai vì tôi chẳng thấy một dấu hiệu nào chứng tỏ ở đây có bí ẩn gì hoặc là một chỉ dẫn nào đó. Mỏi mệt vì chạy, tôi đi đến một tảng đá to, khá là bằng phẳng và nằm xuống để nghỉ. Một đầu tảng đá hơi gồ lên và tôi gối đầu lên đó, tảng đá dài vừa với người tôi. Tôi thả lỏng hai tay, đưa mắt nhìn lên những đám mây. Đó là con voi với cái vòi thật dài, kia là đám mây có hình như một cây dừa…tôi thả mình vào những tưởng tượng viễn vông.

“Những điều ngẫu nhiên đôi khi lại có sự sắp đặt riêng của nó.”

Tôi đang nằm trên tảng đá này, nhớ lại đã có lần chạy trò chơi lớn, một anh trong ban tổ chức đã giả đau ngã xuống, mọi người đều rất hoảng hốt nhưng một lúc sau ai cũng cười ồ vì nhận ra anh đang ngã thành hình một cái mũi tên chỉ đường. Biết đâu tôi cũng đang là một cái mũi tên như vậy, tại sao tảng đá lại gồ lên một phía, như vậy khi nằm tôi sẽ gối đầu lên phần gồ đó và cả người tôi sẽ là một mũi tên luôn chỉ về một hướng. Đó chính là hướng tôi cần phải đi tới.

Thì cứ đi xem sao, thẳng theo hướng tôi đã xác định lúc nãy, tôi đi ra khỏi bãi đá và bị chặn lại bởi một cái cây. Khi tôi vừa tới gần nó, một giọng nói vang lên “Chào khỉ đá”, và thân cây tách ra, từ đó hiện ra một màn hình máy tính trên đó có bài thơ:

“Em đến anh sẽ có đôi

Nhưng khi nằm xuống lẻ loi một mình

Nhớ khi phú quý giàu sang

Mấy con đen đỏ chín tầng lên mây

Nhìn qua mấy đứa tiền tây

Vòng vàng anh cũng coi không ra gì

Eo thon, giọng hát mê ly

Ba đồng cả mớ anh nào thèm chi

Đến khi vận lỡ cơ sa

Bò dê mất hết đô la chẳng còn

Chỉ còn một cái lược con

Để dành khi ngủ đêm ra chải đầu

Chải hoài lược gãy một răng

Sấu như ai đó trên trăng ngồi cười

Thôi thì còn những đứa lười

Ngồi lê đôi mách tám đời với ta

MAT KHAU LA DAY

Yêu cầu nhập mật khẩu, sau 5’ nữa hòn đảo sẽ tự hủy! “

Bên dưới là một dãy các phím số từ 0 đến 9 để tôi nhập vào mật khẩu? Tôi thậm chí còn không biết được mật khẩu có mấy chữ số thì làm sao trong 5’ có thể đoán ra được điều gì? À, khi tôi mới đến cái cây này không hiểu sao biết tôi là khỉ đá, có khi nào mật khẩu là ngày sinh của tôi không nhỉ. Tôi nhập 26021990 và Enter.

“Sai rồi khỉ đá. Còn 4 lần và 4 phút 43 giây nữa để nhập hoặc là nổ tung.”…

 Hòn đảo đã nổ, và thực sự nó đã tan tành không còn lại môt dấu vết nào. Tôi nhập mật khẩu đến 4 lần tất cả đều sai, tôi thử tìm những con số trong bài thơ và nhập nó theo thứ tự xuất hiện. Nào là “đôi” – 2, “lẻ loi” -1, “ba” – 3, “sấu” – 6, “tám” – 8 .. và cả những con số khác nữa..dĩ nhiên chúng đều sai. Tôi chú ý đến cái dòng chữ MAT KHAU LA DAY, có khi nào đó chính là dãy số cho tôi nhập vào, thường khi tôi hay đổi số ra chữ và lần này có thể là đổi chữ ra số. Vậy là trong những phút cuối cùng tôi lại thử lập một cái bảng tra chữ ra số dựa vào bài thơ trên và lần cuối cùng tôi đã thành công.

Tôi suy luận thế này:

Em đến anh sẽ có đôi => Khi M đến N thì sẽ là 2 => M, N = 2

Nhưng khi nằm xuống lẻ loi một mình => vậy là anh nằm xuống tức là Z = 1

Nhớ khi phú quý giàu sang

Mấy con đen đỏ chín tầng lên mây => Mấy con đen đỏ ở đây tôi nghĩ đến là bài tây gồm có A, K, Q, J = 9

Nhìn qua mấy đứa tiền tây

Vòng vàng anh cũng coi không ra gì => Vòng vàng là chữ O = 0 (vì coi không ra gì)

Eo thon, giọng hát mê ly

Ba đồng cả mớ anh nào thèm chi => Eo (L), hát (H) = 3

Đến khi vận lỡ cơ sa

Bò dê mất hết đô la chẳng còn => Bò (B), dê (D) mất là thất , thất là 7

Chỉ còn một cái lược con

Để dành khi ngủ đêm ra chải đầu => Lược con (E) = 5 (ngủ)

Chải hoài lược gãy một răng

Sấu như ai đó trên trăng ngồi cười => Lược gãy (F) = 6 (sấu)

Thôi thì còn những đứa lười

Ngồi lê đôi mách tám đời với ta => Còn lại tất cả đề bằng 8

Với suy nghĩ đó tôi áp dụng vào câu MAT KHAU LA DAY, và nhập vào dãy số cuối cùng.
Chính xác, hoàn hảo, chiếc máy báo rằng “Chúc mừng …”

Vậy nhưng hòn đảo vẫn nổ, tanh bành không dấu vết, còn tôi thì vẫn sống sót để kể lại câu chuyện này. Hẳn các bạn sẽ tự hỏi nếu hòn đảo nổ rồi thì tôi sống sót bằng cách nào…

st: Thach Nui